Tại trại tị nạn Goudrane ở phía đông Chad, nơi có khoảng 50.000 người tị nạn Sudan, các bồn chứa nước đã khô cạn trong bốn ngày trước khi một xe chở nước xuất hiện. Khi xe chở 6.000 lít (1.585 gallon) nước dừng lại, hàng trăm người đã lao về phía nó. Trong vòng 10 phút, lượng nước đã cạn kiệt, để lại nhiều người, đặc biệt là trẻ em, ôm những thùng rỗng.
Cuộc khủng hoảng nước tại các trại tị nạn
Theo Liên Hợp Quốc, hơn 938.000 người tị nạn Sudan đã đến Chad kể từ khi chiến tranh bắt đầu vào tháng 4/2023. Hầu hết sống trong các trại quá tải ở phía đông khô cằn, nơi một số người chỉ nhận được chưa đến một nửa lượng nước tối thiểu hàng ngày theo tiêu chuẩn của UNHCR. Tại phòng khám y tế ở trại Goudrane, các bà mẹ trẻ xếp hàng chờ điều trị, nhưng bác sĩ duy nhất của trại cho biết: “Chúng tôi có thuốc để điều trị nhiễm trùng và các vấn đề vi khuẩn, nhưng nếu không có nước sạch, bạn không thể uống thuốc.”
Câu chuyện đau thương của những người tị nạn
Rokhia Ibrahim, 43 tuổi, một giáo viên người Sudan, kể lại cuộc vượt thoát khỏi el-Fasher chưa đầy một năm trước. Cô cho biết các chiến binh Lực lượng Hỗ trợ Nhanh (RSF) đã tấn công gia đình cô: con nhỏ bị giật khỏi lưng và ném xuống đất, chồng cô bị đá vào đầu nhiều lần đến mất thị lực. “Tôi nhìn thấy những người lính đổ hết chút nước ít ỏi của chúng tôi xuống đất,” cô nói. “Và bây giờ chúng tôi lại gần như không có nước.”
Zahra Khamis, đến từ el-Geneina ở Darfur, sống sót sau một vụ cưỡng hiếp, các cuộc tấn công vào nhà và gần 50 ngày dưới hỏa lực máy bay không người lái. Trên đường chạy trốn, con trai cô bị bắn chết. “Chúng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục di chuyển. Rất nhiều người đã chết trên hành trình đó,” cô nói. Khamis thuộc cộng đồng Masalit, một nhóm sắc tộc châu Phi bị RSF nhắm mục tiêu có hệ thống. Các nhà điều tra Liên Hợp Quốc đã mô tả các cuộc tấn công nhằm vào Masalit ở và xung quanh el-Geneina là thanh lọc sắc tộc.
Nỗ lực viện trợ và khó khăn
Tổ chức nhân đạo Pháp Solidarites International, hoạt động tại Chad từ năm 2008, cho biết cuộc khủng hoảng nước tại các trại tị nạn phía đông là một trong những trường hợp khẩn cấp nhất họ từng đối mặt. “Chúng tôi đang làm mọi cách để cải thiện khả năng tiếp cận nước sạch, nhưng kinh phí hiện tại không đủ,” Thibault Henry, giám đốc quốc gia của Solidarites International, nói. Ông cho biết nhu cầu gia tăng liên tục đang nhanh chóng vượt quá khả năng của các giếng khoan, đường ống, cơ sở vệ sinh và dịch vụ xử lý nước hiện có.
Hy vọng mờ nhạt
Chiến tranh đã bước sang năm thứ tư, lan rộng khắp Sudan, khiến hàng nghìn dân thường thiệt mạng và tạo ra cuộc khủng hoảng nhân đạo lớn nhất thế giới theo Liên Hợp Quốc. Các nỗ lực quốc tế nhằm chấm dứt xung đột hầu như không có tiến triển. Đối với những người tị nạn sống trong các trại quá tải, hy vọng trở về quê hương đang phai nhạt. Fatne Adam, 53 tuổi, sống tại trại Metche hơn ba năm, cho biết: “Tôi mất chồng và con trai vì chiến tranh. Cả hai đều bị bắn tỉa khi chúng tôi chạy trốn. Một ngày nào đó tôi muốn trở về Sudan, nhưng chỉ khi có hòa bình trở lại. Không ai có thể nói cho tôi biết khi nào điều đó xảy ra.”
Theo Al Jazeera
Ảnh: dianakuehn30010 / Pixabay
