Ngày 27/7/2026, truyền thông quân sự Trung Quốc đăng tải video đầu tiên về loại đạn nổ trên không mang tên 'mưa thép' (steel rain) dành cho hệ thống pháo phản lực phóng loạt PHL-191, vũ khí được xem là phiên bản Trung Quốc cạnh tranh với hệ thống HIMARS của Mỹ. Video do quân đội Trung Quốc công bố qua nền tảng truyền thông chính thức, cho thấy các tên lửa PHL-191 phát nổ trên không trung, giải phóng hàng nghìn mảnh kim loại tốc độ cao phủ kín khu vực rộng lớn.

Đạn mưa thép – vũ khí mới trong kho tên lửa Trung Quốc

Đây là lần đầu tiên Trung Quốc chính thức phô diễn loại đạn nổ trên không này, sau khi các phân tích tình báo nguồn mở từ năm 2024 đã chỉ ra quá trình phát triển phiên bản có khả năng kích nổ trên không trong dòng tên lửa PHL-191. 'Mưa thép' được thiết kế để phát nổ ở độ cao nhất định, rải hàng nghìn mảnh vỡ kim loại vào mục tiêu lộ thiên, đặc biệt hiệu quả trong việc vô hiệu hóa radar, hệ thống phòng không, máy bay đậu tại sân bay, tàu thuyền, trung tâm liên lạc và các trang thiết bị quân sự không được bảo vệ.

Hệ thống PHL-191 – đối thủ của HIMARS

Hệ thống PHL-191 (còn gọi là PHL-16) được coi là phiên bản Trung Quốc cạnh tranh trực tiếp với hệ thống pháo phản lực HIMARS của Mỹ. Với thiết kế mô-đun trên nền tảng xe tải, nó có thể phóng nhiều loại tên lửa dẫn đường và tên lửa chiến thuật tầm xa. Theo các ước tính chuyên môn, tầm bắn của hệ thống đạt từ 300 đến 500 km, đủ sức vươn tới hầu hết các mục tiêu trên đảo Đài Loan nếu được triển khai từ bờ biển phía đông nam Trung Quốc. Quân đội Trung Quốc từng đưa hệ thống này vào các cuộc tập trận quy mô lớn gần Đài Loan vào cuối năm 2025, như một phần trong chiến dịch gia tăng áp lực quân sự lên hòn đảo.

Chiến thuật vô hiệu hóa phòng thủ trước tấn công

Theo các chuyên gia quân sự Trung Quốc, loại đạn mới đóng vai trò then chốt trong giai đoạn đầu của bất kỳ chiến dịch quân sự nào chống lại Đài Loan, tập trung vào việc phá hủy hệ thống chỉ huy, kiểm soát, giám sát và liên lạc trước khi tiến hành các đợt không kích hoặc đổ bộ quy mô lớn. Các nhà phân tích nhận định rằng 'mưa thép' không hiệu quả trước các công trình kiên cố trong núi hay hầm bê tông, nhưng lại rất thích hợp để làm suy yếu cơ sở hạ tầng thiết yếu và làm tê liệt khả năng phản ứng nhanh, bằng cách nhắm vào các trạm biến áp, trạm biến thế và máy biến áp, gây mất điện diện rộng và gián đoạn hệ thống chỉ huy liên lạc.

Hiệu quả chi phí và khả năng tấn công dày đặc

Hệ thống PHL-191 vượt qua khái niệm pháo binh truyền thống nhờ thiết kế mô-đun, cho phép trang bị nhiều loại tên lửa khác nhau tùy theo nhiệm vụ. Nó kết hợp hỏa lực dày đặc ở cự ly gần với các đòn đánh chính xác ở tầm xa lên tới 500 km, mang lại sự linh hoạt cao trong tác chiến. Các chuyên gia cho rằng giai đoạn đầu của một cuộc tấn công quy mô lớn đòi hỏi phải nhắm vào số lượng lớn mục tiêu như radar, sân bay, bệ phóng tên lửa bờ biển, trung tâm liên lạc và khu vực tập kết quân, khiến việc sử dụng tên lửa chiến lược đắt tiền trở nên kém thực tế. Hệ thống PHL-191 cung cấp giải pháp chi phí thấp hơn cho các đòn tấn công diện rộng, đồng thời giữ lại các tên lửa tiên tiến hơn để tấn công các mục tiêu giá trị cao như sở chỉ huy và công sự kiên cố. Đạn nổ trên không đặc biệt hiệu quả trong việc vô hiệu hóa hệ thống phòng không, vì không cần đánh trúng trực tiếp từng bệ phóng; chỉ cần các mảnh vỡ phân tán gây hư hại cho radar, ăng-ten và thiết bị vận hành, mở đường cho máy bay chiến đấu, máy bay không người lái và vũ khí dẫn đường thực hiện các giai đoạn tiếp theo của cuộc tấn công.

Theo i24NEWS

Ảnh: Chen Te / Pexels