Cơ quan Mua sắm, Công nghệ và Hậu cần (ATLA) của Nhật Bản đã công bố lịch trình trình diễn vào tháng tới, với mục tiêu đẩy nhanh quá trình mua sắm, sản xuất hàng loạt và triển khai các hệ thống UAV đánh chặn. Theo ATLA, các hệ thống này dự kiến sẽ được lắp đặt từ năm 2027 gần các trạm radar, căn cứ, tàu chiến và các địa điểm trọng yếu khác.

Yêu cầu kỹ thuật đối với UAV đánh chặn

Thông báo trước đó từ Bộ Quốc phòng Nhật Bản vào cuối tháng 5/2026 đã nêu rõ yêu cầu đối với các hệ thống không người lái tự động có khả năng phát hiện và đối phó với bầy đàn “nhiều UAV tự sát tầm xa như Shahed-136”. Theo thông báo, UAV đánh chặn phải đã được sử dụng trong các lực lượng vũ trang khác và đã bắn hạ thành công các drone kiểu Shahed. Ngoài ra, chúng phải có khả năng kết nối với các radar và hệ thống chỉ huy - kiểm soát hiện có, yêu cầu hai người hoặc ít hơn để vận hành phóng và quản lý bay từ xa, cũng như bảo trì tối thiểu và đơn giản.

Hợp tác với Terra Drone và kinh nghiệm từ Ukraine

Các UAV đánh chặn là sự bổ sung mới nhất trong kế hoạch phát triển đội bay UAV khổng lồ của Nhật Bản. Bộ Quốc phòng đã đàm phán với công ty drone Terra Drone kể từ khi hãng này triển khai hai loại UAV đánh chặn tại Ukraine thông qua các startup có trụ sở tại Kiev. Vào tháng 3/2026, Terra Drone tiết lộ khoản đầu tư vào Amazing Drones để triển khai Terra 1, một loại UAV đánh chặn dạng tên lửa, và hai tháng sau đó ra mắt biến thể cánh cố định Terra 2 thông qua công ty công nghệ quốc phòng Ukraine WinnyLab.

Giám đốc điều hành Terra Drone, ông Toru Tokushige, cho biết phản hồi từ Bộ Quốc phòng Nhật Bản là “rất tích cực”, với sự quan tâm lớn đến các UAV đánh chặn. Ông nhấn mạnh công nghệ drone đang phát triển nhanh chóng tại Ukraine, khẳng định tầm quan trọng của UAV đánh chặn như một giải pháp chi phí thấp thay thế cho tên lửa đánh chặn.

Bối cảnh chiến lược: Xung đột Trung Đông và căng thẳng kho dự trữ Mỹ

Cuộc xung đột ở Trung Đông đã cho thấy sức sát thương của các drone kiểu Shahed, vốn được sử dụng rộng rãi hơn tên lửa. Tầm bay xa của Shahed – lên tới 1.100 dặm từ Tehran đến Tel Aviv – đã nâng cao mức độ rủi ro tại Đông Á, vì khoảng cách này có nghĩa là vũ khí phóng từ Đông Bắc Á có thể vươn tới Nhật Bản, Hàn Quốc và Philippines.

Lời kêu gọi khẩn cấp từ chính phủ Nhật Bản diễn ra sau các báo cáo cho rằng chiến dịch 38 ngày của quân đội Mỹ tại Iran (Chiến dịch Epic Fury) đã làm căng thẳng kho dự trữ tên lửa. Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) cảnh báo nguy cơ thiếu hụt đạn dược trong “ngắn hạn” sau chiến dịch Iran, vốn đã làm chậm các hợp đồng cung cấp của Mỹ với các đồng minh châu Âu, làm dấy lên lo ngại rằng điều này cũng có thể đẩy lùi việc giao tên lửa Tomahawk cho Nhật Bản.

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Pete Hegseth và Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Bản Shinjiro Koizumi đều phủ nhận vấn đề Tomahawk, nhưng ông Koizumi cho biết Bộ Quốc phòng có kế hoạch phát triển thêm các hệ thống tên lửa nội địa. Điều này diễn ra cùng với thỏa thuận sản xuất chung theo Chiến dịch Supercharge, theo đó Mỹ và Nhật Bản sẽ cùng sản xuất tên lửa đánh chặn như SM-6 và SM-3.

Ngân sách quốc phòng và kế hoạch sản xuất UAV

Ngân sách dành riêng cho năng lực phòng thủ không người lái của Nhật Bản đã tăng vọt lên 277 tỷ yen (1,72 tỷ USD) trong năm 2026, từ mức 111 tỷ yen (690 triệu USD) năm 2025. Động thái tăng chi tiêu quốc phòng lên tới 3,5% GDP của chính phủ dự kiến sẽ thúc đẩy thêm đầu tư vào các hệ thống không người lái. Đảng Dân chủ Tự do cầm quyền vào ngày 9/6/2026 đã thông qua đề xuất sản xuất khoảng 80.000 UAV mỗi năm vào năm 2030, mặc dù phân bổ ngân sách chưa được hoàn tất.

Theo Defense News

Ảnh: SHOX ART / Pexels