Trong khu vực Al-Mawasi, phía tây Khan Younis, nơi những lều trại trải dài trên cát và người dân xếp hàng dài chờ nước và thực phẩm, cựu cầu thủ Asaad Al-Azzabi đang chuẩn bị cho một trận đấu. Trước tháng 10/2023, anh chơi cho Câu lạc bộ Al-Tajammu ở Rafah, với đầy đủ sân bãi, phòng tập, huấn luyện viên và trang thiết bị. Giờ đây, anh coi mình là may mắn nếu tìm được một đôi giày đá bóng đơn giản. “Thỉnh thoảng tôi mượn một đôi từ bạn bè hoặc dùng băng dính để vá lại”, Al-Azzabi chia sẻ.

Cuộc sống đảo lộn và niềm an ủi từ trái bóng

Cuộc sống của Al-Azzabi đã thay đổi hoàn toàn. Nhà anh giờ là một chiếc lều trong trại Al-Rahma ở Rafah, nơi nước sạch và vệ sinh cực kỳ khan hiếm. Anh sống một mình sau khi vợ đưa con trai sang Jordan để chữa trị ung thư. Bất chấp khó khăn hàng ngày, Al-Azzabi vẫn chuẩn bị cho trận đấu với đội đến từ trại Sheikh Al-Eid gần đó. Cùng đồng đội, họ vạch chiến thuật trên cát trước khi đi bộ đến sân nằm giữa các lều của gia đình tị nạn.

Giữa cuộc khủng hoảng nhân đạo, một trận bóng đá đơn giản trở thành giây phút giải trí và hỗ trợ tinh thần, mang lại ý nghĩa cho cuộc sống hàng ngày. Trọng tài Alaa Abu Taha, người từng làm việc cho Hiệp hội Bóng đá Palestine và phải di tản khỏi Rafah, cho biết bóng đá giờ là “van xả” cho nhiều người ở Gaza. “Với nguồn lực hạn chế nhất, chúng tôi cố gắng chơi. Giờ không còn cơ sở hạ tầng thể thao. Sân chúng tôi đang đá vốn được làm cho bóng rổ và bóng chuyền, nhưng ở Dải Gaza, chúng tôi tạo ra mọi thứ từ con số không”, ông giải thích.

Bóng đá vượt lên đổ nát

Ngành thể thao Gaza đã bị tàn phá nặng nề từ tháng 10/2023. Theo Hiệp hội Bóng đá Palestine, hàng trăm vận động viên đã thiệt mạng và nhiều cơ sở thể thao bị hư hại hoặc phá hủy, bao gồm sân bãi, trụ sở câu lạc bộ và phòng tập. Nhưng tại Al-Mawasi, những mất mát này không ngăn được các cầu thủ tổ chức một giải đấu giữa những lều trại tạm bợ. Trận đấu mà Al-Azzabi chơi với đôi giày vá băng dính bắt đầu. Các cầu thủ cảm nhận được ánh mắt của khán giả – những người tị nạn đang háo hức chờ đợi khoảnh khắc này.

Kết thúc trận đấu, trại Al-Rahma thắng trại Sheikh Al-Eid với tỷ số 2-1. Sau tiếng còi mãn cuộc, thanh niên trại thắng nhấc bổng Al-Azzabi và đồng đội lên vai, trong khi trẻ em ăn mừng giữa các lều. Trong chốc lát, tiếng reo hò phấn khích vang lên khắp các gia đình. “Trong hoàn cảnh khó khăn này, có thể ra ngoài và chơi một trận như thế này là điều rất tốt”, Al-Azzabi nói. “Chúc mừng trại của chúng tôi. Tôi dành tặng giải đấu nhỏ này cho vợ và con trai ở Jordan. Tôi mong con trai tôi sớm bình phục”.

Đối với anh, trận đấu không chỉ là chiến thắng thể thao. Đó là thông điệp gửi đến gia đình xa xôi và nỗ lực giữ lại hy vọng cùng những gì còn sót lại của cuộc đời một cựu cầu thủ. Đá bóng là thứ cuối cùng kết nối anh với con người trước cuộc tấn công của Israel. Cơ quan Cứu trợ và Việc làm của Liên Hợp Quốc dành cho Người tị nạn Palestine (UNRWA) hiểu rằng thể thao là hỗ trợ tinh thần quan trọng để cải thiện sức khỏe tâm thần của trẻ em. Vì vậy, trong các trại tị nạn của mình, UNRWA vẫn tổ chức các hoạt động giải trí và thể thao để hàng chục nghìn trẻ em có lối thoát khỏi những chấn thương tâm lý.

Theo UNRWA España

Ảnh: Pexels / Pixabay