World Cup 2026 đã chính thức khởi tranh tại Mexico, mang đến không khí lễ hội nhưng cũng đầy những cảm xúc trái chiều. Ngay từ những ngày đầu, hình ảnh các bà mẹ tìm kiếm người mất tích, giáo viên và cộng đồng nông dân đã tận dụng sự chú ý của truyền thông quốc tế để đưa ra những yêu cầu của họ. Với hơn 134.000 người mất tích theo thống kê của Cơ quan Đăng ký Quốc gia về Người Mất tích và Không xác định, Mexico đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng nhân đạo sâu sắc. Những chiếc áo đấu của người hâm mộ in dòng chữ “Mexico feminicida” (Mexico giết phụ nữ) nhắc nhở về thực trạng hơn 10 phụ nữ bị sát hại mỗi ngày tại quốc gia này.

Bóng đá và những mâu thuẫn chính trị - xã hội

Tamara Haber, chủ tịch Câu lạc bộ Norita Fútbol Club, so sánh World Cup 2026 với kỳ World Cup 1978 tại Argentina, khi chế độ độc tài quân sự lợi dụng sự kiện thể thao để hợp thức hóa quyền lực, nhưng cũng chính nhờ ánh đèn truyền thông quốc tế mà tội ác của họ bị phơi bày. “Chính các bà mẹ và bà của Plaza de Mayo, với lòng dũng cảm to lớn, đã tận dụng sự hiện diện của báo chí nước ngoài để phá vỡ sự kiểm soát truyền thông trong nước”, Haber nói.

Bên cạnh đó, chính sách chống nhập cư của Mỹ và cuộc chiến giữa Mỹ, Iran và Israel cũng tác động đến không khí World Cup. Tại Argentina, niềm vui vô địch World Cup 2022 nay bị ảnh hưởng bởi các chính sách thắt lưng buộc bụng nhắm vào giáo dục đại học, người khuyết tật và người dân, cùng với bức ảnh đội trưởng đội tuyển Argentina chụp cùng Donald Trump.

Tiếng nói từ các cộng đồng đa dạng

Nai Mojica, một phụ nữ Venezuela 40 tuổi, sống tại Mexico City, chia sẻ: “Tôi rất tiếc vì không thể đến sân vì giá vé quá đắt. Mọi người ở Mexico đã tận dụng không gian toàn cầu này để đưa ra các yêu sách, nhưng chính phủ ủng hộ FIFA, không muốn chính trị hóa giải đấu và phớt lờ những tiếng nói đó.” Cô tham gia đội bóng “Fútbol, sudor y goce” (Bóng đá, mồ hôi và niềm vui), nơi tổ chức các trận đấu miễn phí cho phụ nữ và người chuyển giới vào các ngày thứ Bảy. “Chúng tôi muốn tạo ra một không gian an toàn cho cộng đồng đa dạng, nơi bóng đá là niềm vui và sự tự do.”

Trong khi đó, Emiliano, thành viên đội bóng Inter María Fútbol Club gồm những người chuyển giới nam ở Buenos Aires, cho biết hầu hết các thành viên không hào hứng với World Cup. Một người trong nhóm nói: “Tôi cảm thấy các cầu thủ quá mềm yếu khi nói về bối cảnh xã hội. Lamine Yamal giương cao cờ Palestine, Mbappe nói rằng cánh hữu ‘tàn nhẫn’, nhưng khi họ lên tiếng, họ gặp rắc rối với câu lạc bộ.” Một người khác thêm: “VAR làm gián đoạn trận đấu, thời gian nghỉ để quảng cáo, sự kiểm soát chính trị đối với một số quốc tịch và sự thống trị của Mỹ khiến tôi mất hứng thú.”

Niềm vui bóng đá giữa những lo toan

Jonás Matos, 35 tuổi, chơi cho Zorres – một tổ chức dành cho người chuyển giới, liên giới tính và phi nhị nguyên, cũng như cộng đồng LGBT, thừa nhận: “Tình hình chính trị và xã hội hiện tại là tồi tệ nhất có thể tưởng tượng. World Cup đã trở thành một màn trình diễn dành cho giới thượng lưu hơn là niềm vui chung.” Tuy nhiên, anh hy vọng sẽ tìm lại được cảm giác đoàn kết như World Cup 2022, khi “người dân Argentina, dù khác biệt về chính trị, xã hội hay kinh tế, đã đoàn kết trong niềm vui chiến thắng”.

Tamara Haber khẳng định: “Bóng đá cũng là niềm vui của nhân dân. Đằng sau mỗi trận đấu là một ước mơ tập thể. Chúng tôi không từ bỏ quan điểm phê phán, nhưng cũng không từ bỏ niềm vui. Bóng đá là của tất cả mọi người – những người chơi, cổ vũ, tổ chức giải đấu ở khu phố, những người tìm thấy trong sân cỏ một không gian gặp gỡ, cộng đồng và hy vọng.”

Theo Tiempo Argentino

Ảnh: Pexels / Pixabay