Khi màn hình khổng lồ tắt đi, hàng nghìn cổ động viên vẫn không ngừng hô vang “Argentina! Argentina! Messi! Messi!” cùng tiếng vuvuzela rộn ràng. Đó là một biển áo xanh trắng. Khoảnh khắc ấy, Lionel Messi vừa lập hat-trick trong trận ra quân của Argentina tại World Cup 2026 gặp Algeria. Cảnh tượng này không diễn ra ở Buenos Aires mà là ở thủ đô Dhaka của Bangladesh, cách thủ đô Argentina 17.000 km.
Hành trình từ Maradona đến Messi
Abdul Hai, 50 tuổi, sống ở Dhaka, là một cổ động viên trung thành của Argentina từ năm 1986. “Tôi yêu Maradona từ năm 1986. Khi ấy tôi còn rất trẻ, nhưng tôi thấy tận mắt cách mọi người phát cuồng vì ông ấy. Phong cách, đam mê, kỹ thuật – thậm chí cả ‘Bàn tay của Chúa’ – tất cả đều mê hoặc chúng tôi như không gì khác,” Hai kể. Argentina vô địch World Cup tiếp theo vào năm 2022 dưới thời Messi tại Qatar. “Chờ đợi rất lâu nhưng xứng đáng. Khi thấy Messi nâng cúp, tôi không còn hối tiếc gì về bóng đá nữa,” Hai nói.
Cựu huấn luyện viên và cầu thủ đội tuyển quốc gia Bangladesh, Shafiqul Islam Manik, cho biết câu chuyện của Hai phản ánh cách tình yêu dành cho Argentina bén rễ ở Bangladesh. “Theo những gì tôi thấy, nó thực sự bắt đầu từ năm 1986. Argentina thắng Anh sau Chiến tranh Falklands, rồi Maradona vô địch World Cup đã thay đổi mọi thứ,” Manik nói. Brazil vốn có lượng người hâm mộ lớn nhờ các chức vô địch World Cup và những cầu thủ biểu tượng, nhưng “Argentina trở thành đối trọng với Brazil. Trước năm 1986, đa số người Bangladesh ủng hộ Brazil. Từ năm 1986, Argentina bắt đầu xây dựng cơ sở người hâm mộ riêng.”
Manik tin rằng thất bại của Argentina năm 1990 càng củng cố mối liên kết đó. “Khi Maradona không thể nâng cúp năm 1990 và khóc sau trận chung kết, điều đó chạm đến trái tim người dân thường. Từ đó, sự ủng hộ dành cho Argentina trở nên vững chắc,” ông nói. Điều này cũng giải thích tại sao các đội bóng lớn khác như Đức hay Italy không bao giờ xây dựng được lượng người hâm mộ tương tự. “Bởi vì Argentina và Brazil đã chiếm lĩnh không gian cảm xúc đó,” Manik nhận định.
Ngoại giao bóng đá và sức hút Messi
Tình cảm của người Bangladesh dành cho Argentina cũng lan sang lĩnh vực ngoại giao. Đại sứ Argentina tại Bangladesh, Marcelo Carlos Cesa, thường xuyên tham gia các buổi chiếu công cộng ở Dhaka, ăn mừng cùng người hâm mộ. Sau khi lễ ăn mừng World Cup của người Bangladesh ủng hộ Argentina thu hút sự chú ý toàn cầu năm 2022, chính phủ Argentina đã mở lại đại sứ quán tại Dhaka vào năm 2023, chấm dứt 45 năm vắng bóng. Phái bộ này đã bị chính quyền quân sự Argentina đóng cửa năm 1978 vì cắt giảm ngân sách. Dù việc mở lại đại sứ quán phản ánh lợi ích thương mại và ngoại giao rộng lớn hơn, các quan chức hai nước cũng chỉ ra bóng đá là chất xúc tác cho mối quan hệ nhân dân.
Thế hệ người hâm mộ trẻ Bangladesh lại say mê những pha xử lý của Messi hơn là ký ức về Maradona. “Tôi yêu Argentina từ nhỏ, đặc biệt là vì Messi,” Dwin Islam, nhân viên khu vực tư nhân, chia sẻ khi hàng trăm người tập trung cho một cuộc “mít tinh chào đón” đội tuyển Argentina tại Dhaka trước trận ra quân. Không giống thế hệ của Hai, Islam chưa từng xem Maradona thi đấu. Xung quanh anh, những người ủng hộ đánh trống, vẫy cờ Argentina khổng lồ và hát vang khi diễu hành qua những con phố ướt mưa trước giờ bóng lăn.
Mohammad Jahir cho biết sự ủng hộ dành cho Argentina chảy trong gia đình anh. “Cha tôi là fan của Argentina. Tôi thừa hưởng điều đó. Rồi tôi bắt đầu hiểu bóng đá và yêu cách họ chơi,” anh nói. World Cup 2026 diễn ra tại Mỹ, nhiều trận đấu diễn ra vào lúc nửa đêm ở Bangladesh. Argentina, đội đứng đầu bảng ở vòng sơ loại, sẽ đá trận vòng 1/16 gặp Cape Verde vào ngày 4/6 lúc 4 giờ sáng giờ Bangladesh. Nhưng giờ giấc không làm nản lòng người hâm mộ. “Tôi không cần báo thức. Khi Argentina đá, tôi tự động thức dậy,” Jahir cười.
Ranh giới Argentina – Brazil trong lòng người hâm mộ
Nhà báo thể thao Shahanoor Rabbani cho rằng sự say mê của Bangladesh với Argentina và Brazil cũng phản ánh sự hấp dẫn của các anh hùng thể thao. “Nhìn lại lịch sử bóng đá, đó là hai đội Nam Mỹ đã thành công kể từ sau độc lập của Bangladesh [năm 1971]. Từ cuối thập niên 1970, Argentina và Brazil đều nhiều lần vô địch World Cup. Từ Maradona đến Ronaldo, Rivaldo, rồi Messi và Neymar, luôn có những ngôi sao thu hút người hâm mộ. Đó không chỉ là phong cách bóng đá mà còn là các cầu thủ. Bangladesh nói chung thích có một nhân vật chính, một anh hùng, dù đó là môn thể thao đồng đội,” Rabbani nói.
Với nhiều người Bangladesh, lòng trung thành bóng đá chia rẽ cả gia đình lẫn khu phố. Aiman, học sinh lớp 6, là cổ động viên Brazil. “Anh trai bắt em đến,” cậu nói không mấy hào hứng khi có mặt tại cuộc “mít tinh chào đón” ở Dhaka trước trận Argentina – Algeria. Anh trai cậu, Salman, học lớp 8, cười: “Thỉnh thoảng chúng tôi cãi nhau ở nhà. Cha ủng hộ Argentina, mẹ ủng hộ Brazil.” Vài giờ sau, sự đối đầu đó lại hiện ra trước màn hình khổng lồ gần Đại học Dhaka. Khi hàng nghìn người ăn mừng hat-trick của Messi, một thiếu niên Brazil lặng lẽ đứng giữa biển áo Argentina. Bạn bè trêu cậu: “Nó đến nói trận đấu sẽ hòa,” một người cười.
Trong số những người tham gia mít tinh còn có nhà hoạt động chính trị trẻ Zubaida Islam Jerin, tự hào giới thiệu chú mèo cưng mặc áo Argentina. Tên chú mèo: Messi. Gần đó, sinh viên năm nhất Saikat Hasan vẫn chưa hết bàng hoàng: “Thật tuyệt vời,” cậu nói sau khi xem Messi lập hat-trick. Bạn cậu, Mahir, đã nghĩ đến tương lai: “Lần này, World Cup là của chúng ta,” cậu tự tin nói.
Bóng đá Bangladesh: Đam mê lớn, thành tích nhỏ
Nhưng “của chúng ta” là gì? Đó là câu hỏi khiến nhà báo Rabbani trăn trở. Ông tự hỏi tại sao niềm đam mê của người Bangladesh không bao giờ chuyển hóa thành thành công bóng đá. Đội tuyển quốc gia nam xếp hạng 181 trên bảng xếp hạng FIFA. “Tôi rất vui khi thấy phản ứng của họ, nhưng đồng thời cũng buồn vì chúng ta có quá nhiều đam mê, nhưng đội bóng và thể thao nói chung còn xa mới đạt được vị trí xứng đáng,” Rabbani nói. Ông cho rằng Bangladesh thiếu hệ thống cần thiết để biến đam mê thành thành công. “Không có đủ sân bãi, cơ sở vật chất hay học viện, và không có lộ trình phù hợp cho những người trẻ muốn trở thành vận động viên. Mọi người có đam mê, họ muốn chơi, nhưng nhiều người đơn giản là không biết theo đuổi nó như thế nào,” ông nói.
Manik, cựu huấn luyện viên đội tuyển quốc gia, cho rằng Bangladesh từng có nền tảng của một nền văn hóa bóng đá thịnh vượng nhưng không xây dựng được hệ thống. “Chúng tôi từng có nhiều cầu thủ chất lượng, nhưng không ai nghĩ đến việc xây dựng thế hệ tiếp theo hay tạo ra một hệ thống phù hợp. Người trẻ không yêu cầu Bangladesh phải vào World Cup ngay mai. Họ chỉ muốn một lộ trình và thấy bóng đá đi đúng hướng,” Manik nói.
Rabbani chỉ ra lịch sử thể thao của Bangladesh như bằng chứng cho thấy đầu tư có thể thay đổi tâm trạng quốc gia. “Khi Bangladesh vượt qua vòng loại Cricket World Cup năm 1997, cả nước ăn mừng. Khi Bangladesh thắng Pakistan tại Cricket World Cup 1999, cả nước lại ăn mừng. Đó không chỉ là thể thao. Nó giống như Bangladesh đã chiến thắng. Nếu thể thao có thể mang lại niềm hạnh phúc đó cho đất nước, thì tại sao lại không đầu tư nhiều hơn vào thể thao?” ông đặt câu hỏi.
Theo Al Jazeera
Ảnh: markusspiske / Pixabay
