Ngày 22/6/2026 đánh dấu tròn 40 năm, chính xác là 14.610 ngày, kể từ khoảnh khắc Diego Armando Maradona ghi 'Bàn thắng thế kỷ' vào lưới đội tuyển Anh tại tứ kết World Cup 1986 trên sân Azteca, Mexico. Trong bối cảnh bóng đá thế giới ngày càng đề cao thể lực, cường độ và kỷ luật chiến thuật, Argentina vẫn sở hữu một 'viên ngọc quý' hiếm hoi: Lionel Messi, người chơi ở vị trí enganche (hộ công/số 10 cổ điển) và liên tục tạo ra khác biệt.
40 năm 'Bàn thắng thế kỷ' và vị trí enganche huyền thoại
Ngày 22/6/1986, Maradona nhận bóng từ vòng tròn trung tâm, quay lưng về phía khung thành, bị hai cầu thủ Anh kèm chặt. Chỉ với ba chạm và một cú ngoặt, ông vượt qua hàng loạt hậu vệ, loại bỏ thủ môn Peter Shilton và sút bóng vào lưới trống. Đó là 'Bàn thắng thế kỷ', một tuyệt tác của vị trí enganche – mẫu cầu thủ sáng tạo, tự do di chuyển và làm chủ nhịp độ trận đấu. Trước đó, Maradona đã ghi bàn bằng 'Bàn tay của Chúa' để mở tỷ số, một hành động gây tranh cãi nhưng thể hiện tinh thần 'kẻ yếu' chiến thắng.
Bốn thập kỷ sau, Argentina vẫn nuôi dưỡng truyền thống 'số 10' qua các thế hệ: Bochini, Valencia, Riquelme, và đỉnh cao là Maradona – Messi. Messi, sinh ra ở Rosario, từng trải qua lò đào tạo Barcelona, nhưng anh chọn con đường khó khăn, không phản bội bản sắc, giống như Maradona. Sau khi cùng Argentina vô địch World Cup 2022 ở lần tham dự thứ năm, Messi đã tìm thấy vai trò mới dưới thời HLV Scaloni: enganche thuần túy.
Messi – 'Enganche' cuối cùng chống lại bóng đá cường độ cao
Không còn chạy cánh phải như thời Pep Guardiola, không đá 'số 9 ảo', Messi giờ đây di chuyển tự do, nhẹ nhàng, có thời gian để tìm khoảng trống và nhận bóng trong chân. Anh không cần phải chạy nhiều; bộ não bóng đá siêu việt giúp anh biết chính xác vị trí cần xuất hiện. Các đồng đội luôn ngước đầu lên và tìm cách chuyền cho anh. Lối chơi của Messi mang tính 'phản văn hóa' so với xu hướng bóng đá hiện đại, nơi các cường quốc châu Âu như Pháp, Anh, Đức, Bỉ, Hà Lan xây dựng đội bóng dựa trên cường độ, sức ép, thể lực và kỷ luật chiến thuật. Hầu hết các đội tuyển này có nhiều cầu thủ gốc Phi, đề cao sức mạnh.
HLV người Ý của đội tuyển Brazil, Carletto Angelotti, từng phát biểu: 'Tôi không biết đây có phải là World Cup của những ngôi sao hay không. Tôi thấy những đội không được đánh giá cao nhưng chơi với cường độ rất lớn. Argentina, ví dụ, không chơi bóng đá cường độ cao. Họ kiểm soát bóng rất tốt, nhưng cũng có những đội nổi bật nhờ tranh chấp, phòng ngự quyết liệt. Các ngôi sao sẽ không quyết định World Cup này.'
Tuy nhiên, Messi đã chứng minh điều ngược lại. Trong trận đấu với Algeria, khi Algeria áp đảo Argentina trong 20 phút đầu, Messi xuất hiện với những pha xử lý ngoài kịch bản, khiến đối thủ không kịp trở tay. Anh, cùng với Lamine Yamal (Tây Ban Nha) và Mbappé (Pháp), cho thấy những cá nhân xuất sắc vẫn tạo ra khác biệt. Với Argentina, 'potrero' (sân bóng đá đường phố) vẫn là DNA, và quả bóng là vũ khí chính. Messi chứng minh rằng các ngôi sao cần được trao thời gian thi đấu, bất kể tuổi tác hay tốc độ chạy. Điều quan trọng là trao bóng cho họ ở vị trí nguy hiểm – vị trí enganche.
Bóng đá Argentina: Giữa truyền thống và hiện đại
Bốn mươi năm sau bàn thắng nổi tiếng nhất mọi thời đại, mối liên kết giữa Maradona và Messi vượt xa con số 10 trên lưng áo. Cả hai đại diện cho một cách chơi bóng đá Argentina – một bản sắc sống sót qua các trào lưu chiến thuật, toàn cầu hóa và nỗi ám ảnh đương đại về cường độ. Argentina không có những vận động viên thể chất vượt trội, nhưng họ có trái bóng và sự sáng tạo. Messi, ở tuổi 39, vẫn là 'enganche' cuối cùng thách thức nền bóng đá mới, nơi mọi thứ đều được đo bằng chỉ số chạy và áp lực. Anh là minh chứng rằng nghệ thuật bóng đá vẫn tồn tại, và đôi khi, một cá nhân thiên tài có thể làm nên sự khác biệt.
Theo Cadena 3 Argentina
Ảnh: Franco Monsalvo / Pexels
