Argentina bước vào trận ra quân tại World Cup 2026 với một tâm thế hoàn toàn khác lạ: sự bình thản. Theo nhà báo Sebastian Fest trên UOL, chưa bao giờ kể từ chức vô địch đầu tiên năm 1978, đội tuyển xứ tango lại có được sự thanh thản đến vậy. Không có áp lực từ truyền thông, không chỉ trích từ người hâm mộ, không hoài nghi về năng lực – điều này đánh dấu một cột mốc mới cho một quốc gia từng tự coi mình là 'nhà vô địch tinh thần' suốt nửa thế kỷ trước khi giành danh hiệu thực sự.
Hành trình từ 'nhà vô địch tinh thần' đến nhà vô địch thực sự
Trong gần 50 năm đầu tiên tham dự World Cup, Argentina liên tục thất bại. Năm 1930, ngay tại Uruguay, đội thua 4-2 trước chủ nhà trong trận chung kết với chỉ 13 đội tham dự. Sau đó, họ bỏ lỡ các kỳ World Cup 1938, 1950 và 1954, rồi trở lại mà không để lại dấu ấn ở Thụy Điển 1958 và Chile 1962. Mãi đến năm 1966 tại Anh, Argentina mới vào tứ kết, nhưng lại thất bại ở vòng loại Mexico 1970 và dừng bước ở tứ kết năm 1974. Gần nửa thế kỷ toàn thất bại.
Nhưng nửa thế kỷ tiếp theo đã thay đổi hoàn toàn. Kể từ chức vô địch đầu tiên năm 1978, Argentina giành thêm hai cúp vàng (1986 và 2022) cùng hai lần á quân (1990 và 2014). Họ không còn là 'nhà vô địch tinh thần' nữa mà đã trở thành nhà vô địch thực sự. Tuy nhiên, kịch tính chưa bao giờ vắng bóng trong các kỳ World Cup của Argentina.
Những kỳ World Cup đầy biến động
Năm 1982 tại Tây Ban Nha, đội đến trong bối cảnh đất nước chìm trong thất bại ở Chiến tranh Falklands và những hoài nghi về HLV César Luis Menotti. Năm 1986 tại Mexico, dù giành chức vô địch nhờ 'Bàn tay của Chúa' và 'Bàn thắng thế kỷ' của Maradona, nhưng một nửa đất nước muốn sa thải HLV Carlos Bilardo trước giải, bao gồm cả Tổng thống Raúl Alfonsín. Vòng loại đầy gian nan và niềm tin vào đội tuyển rất hạn chế.
Năm 1990 tại Italy là một phép màu: Argentina vào chung kết dù không ai tin tưởng, thắng Brazil 1-0 nhờ công Maradona, vượt qua Yugoslavia và Italy trên chấm phạt đền nhờ thủ môn Sergio Goycochea, trước khi thua Đức vì một quả phạt đền gây tranh cãi. Năm 1994 tại Mỹ, Maradona bị phát hiện doping sau khi thi đấu xuất sắc, khiến đội sụp đổ. Năm 1998 tại Pháp, HLV Daniel Passarella cấm tóc dài, đội bị Hà Lan loại ở tứ kết dù đã cầm chắc vé vào bán kết.
Năm 2002 tại Hàn Quốc/Nhật Bản, Argentina của Marcelo Bielsa bị loại ngay từ vòng bảng dù có chiến dịch vòng loại hoàn hảo. Năm 2006 tại Đức, HLV José Pekerman mang đến sự điềm tĩnh hiếm thấy, suýt loại chủ nhà ở tứ kết nhưng để Lionel Messi trên ghế dự bị. Năm 2010 tại Nam Phi, HLV Maradona tạo ra bầu không khí hỗn loạn, Messi không ghi bàn nào, đội thua Đức 0-4. Năm 2014 tại Brazil, dù lối chơi không được lòng người hâm mộ, Argentina chỉ thua Đức 0-1 trong trận chung kết. Năm 2018 tại Nga, HLV Jorge Sampaoli gây chia rẽ nội bộ, đội thua Pháp 3-4 ở vòng 1/8 trong một trận cầu điên rồ.
Kỷ nguyên Scaloni: bình yên và thành công
Bước ngoặt đến khi Lionel Scaloni, ban đầu chỉ là HLV tạm quyền, dẫn dắt đội tuyển đến chức vô địch World Cup 2022. Ông được mô tả là trẻ trung, được các cầu thủ tôn trọng, chịu khó nghiên cứu, có sự nghiệp ở châu Âu và 'tư duy châu Âu'. Scaloni đã kết nối với các cầu thủ, xoa dịu căng thẳng và cái tôi, đồng thời xây dựng lối chơi tận dụng tối đa tài năng của Lionel Messi. Kết quả là một đội tuyển bình thản, không drama, bước vào World Cup 2026 với tư cách đương kim vô địch và niềm tin vào chức vô địch thứ tư.
Theo UOL
Ảnh: planet_fox / Pixabay
