World Cup 2026 đã thu hẹp xuống chỉ còn bốn đội tuyển: Argentina, Anh, Tây Ban Nha và Pháp. HLV trưởng đội tuyển Anh, Thomas Tuchel, tuyên bố: “Không còn khái niệm đội yêu thích nữa”, nhấn mạnh rằng ở giai đoạn này, mọi đội đều có cơ hội ngang nhau. Tuy nhiên, nhiều người cho rằng bốn đội có thể chia thành hai nhóm: hai ứng cử viên thực sự (Pháp và Tây Ban Nha) và hai đội lọt vào bán kết một cách không thuyết phục (Argentina và Anh).

4. Argentina: Kiên cường hay liều lĩnh?

Argentina góp mặt ở bán kết World Cup thứ hai liên tiếp, nhưng hành trình của họ đầy mâu thuẫn. Ở vòng bảng, đội thắng Algeria 3–0, Áo 2–0 và Jordan 3–1. Tuy nhiên, các vòng knock-out chứng kiến những chiến thắng sít sao: vòng 32 đội thắng Cabo Verde 3–2, vòng 16 đội thắng Ai Cập 3–2, và tứ kết thắng Thụy Sĩ 3–1. Lionel Messi không ghi bàn vào lưới Thụy Sĩ nhưng vẫn là trung tâm lối chơi. Các trận đấu của Argentina thường gây tranh cãi, đặc biệt là chiến thắng trước Ai Cập. HLV Hossam Hassan của Ai Cập tin rằng giải đấu đã nghiêng về Argentina, và quan điểm đó càng được củng cố sau màn trình diễn đầy căng thẳng của đội bóng Nam Mỹ. Hàng thủ Argentina lỏng lẻo, nhưng nếu FIFA thực sự muốn Messi vào chung kết, họ đã không để hàng thủ Argentina chơi tệ như vậy.

3. Anh: May mắn thoát thua

Đội tuyển Anh dưới thời HLV Thomas Tuchel đã có một hành trình đầy trắc trở. Vòng bảng: thắng Croatia 4–2, hòa Ghana 0–0, thắng Panama 2–0. Vòng 32 đội thắng CHDC Congo 2–1, vòng 16 đội thắng Mexico 3–2, và tứ kết thắng Na Uy 2–1 sau hiệp phụ. HLV Tuchel thừa nhận đội “may mắn” khi thoát thua Na Uy. Trận tứ kết chứng kiến sự lúng túng trong chiến thuật: Djed Spence tỏa sáng khi vào sân, nhưng việc thay Declan Rice bằng Eberechi Eze đã làm hỏng tuyến giữa. Đội trưởng Harry Kane lạc quan: “Chúng tôi vào bán kết mà chưa chơi thứ bóng đá hay nhất. Nếu tìm lại phong độ ở trận gặp Argentina, đó có thể là chìa khóa.” May mắn cho Anh, đối thủ bán kết của họ là Argentina – đội còn rối ren hơn.

2. Tây Ban Nha: Điềm tĩnh và hiệu quả

Tây Ban Nha dưới thời HLV Luis de la Fuente không chơi bóng đá mãn nhãn nhưng cực kỳ thực dụng. Vòng bảng: hòa Cabo Verde 0–0, thắng Saudi Arabia 4–0, thắng Uruguay 1–0. Vòng 32 đội thắng Áo 3–0, vòng 16 đội thắng Bồ Đào Nha 1–0, tứ kết thắng Bỉ 2–1. Lamine Yamal không hoàn toàn sung sức, Nico Williams gần như vô hình, và Pedri mất đi vị thế bất khả xâm phạm. Dù vậy, Tây Ban Nha vẫn tiến vào bán kết một cách vững vàng. Đương kim vô địch châu Âu chưa từng bị dẫn trước trong giải đấu này, và chỉ không thắng một trận trong thời gian thi đấu chính thức – trận hòa 0–0 với Cabo Verde ở lượt mở màn. Kết quả đó càng có giá trị khi Cabo Verde sau đó trở thành hiện tượng của giải. Tây Ban Nha chỉ cần một khoảnh khắc tỏa sáng từ Yamal để bùng nổ.

1. Pháp: Đẳng cấp vượt trội

Pháp là đội duy nhất thể hiện sức mạnh thuyết phục. HLV Didier Deschamps cho rằng việc Pháp lọt vào bán kết World Cup thứ ba liên tiếp là “hợp lý và tự nhiên”, nhưng nhấn mạnh: “Vẫn phải đạt được nó.” Pháp đã làm được điều đó với phong cách ấn tượng. Vòng bảng: thắng Senegal 3–1, Iraq 3–0, Na Uy 4–1. Vòng 32 đội thắng Thụy Điển 3–0, vòng 16 đội thắng Paraguay 1–0, tứ kết thắng Morocco 2–0. Kể từ hiệp một buồn ngủ trước Senegal, Pháp đã thăng hoa. Họ ghi 8 bàn kể từ lần cuối để thủng lưới. Nhờ sự cơ động của các cầu thủ xung quanh Kylian Mbappé, Pháp duy trì cấu trúc phòng ngự mà không cần đá với ba tiền vệ trung tâm như thường lệ. Deschamps tự hào: “Công lao thuộc về các cầu thủ, nhưng có lẽ tôi cũng làm tốt công việc của mình.” Pháp sẽ gặp Tây Ban Nha ở bán kết, một cặp đấu hứa hẹn nhiều kịch tính.

Theo Sports Illustrated

Ảnh: Laura Rincón / Pexels