Mourinho Guardiola là cặp HLV khiến bóng đá bị chia thành hai phe không thể hòa giải trong giai đoạn 2008-2012, khi José Mourinho dẫn dắt Real Madrid đối đầu Pep Guardiola ở Barcelona; mối quan hệ của họ chưa bao giờ thân thiết dù từng cùng làm việc tại Camp Nou từ 1996 đến 2000.
Mourinho Guardiola: vì sao “gần mà hóa xa”?
Không có ghi chép nào cho thấy Pep Guardiola và José Mourinho từng đi ăn cùng nhau, ngay cả khi họ từng là hàng xóm ở Manchester, nơi Mourinho dẫn dắt Manchester United còn Guardiola huấn luyện Manchester City. Trước đó, khi một người ở Barcelona, một người ở Real Madrid, khoảng cách họ duy trì cũng đúng bằng quãng đường từ sân Camp Nou tới sân Bernabéu.
Mối liên hệ duy nhất sau thời kỳ đối đầu chỉ là những lời chia buồn khi cha của Mourinho là Félix Mourinho và mẹ của Guardiola là Dolors Sala qua đời. Khó ai tin hai người từng chung sống êm đẹp suốt bốn năm tại Barcelona, từ 1996 đến 2000.
Mourinho đến Barcelona với vai trò cộng sự của HLV Bobby Robson, sau đó làm trợ lý cho Van Gaal. Cả hai đều không cùng trường phái với người tiền nhiệm Johan Cruyff. Được đón nhận như một phiên dịch viên, Mourinho từng được CĐV Barcelona tung hô khi hô vang “Hôm nay, ngày mai và mãi mãi, Barcelona ở trong tim tôi” sau chức vô địch Cúp Nhà vua 1997.
Thời điểm đó, ông thấm đẫm chất Barcelona trong giai đoạn tranh luận bóng đá nảy lửa với những nhân vật như Luis Figo, Luis Enrique và Guardiola – một tín đồ của Cruyff, từng là đội trưởng Dream Team. Chưa đầy bốn năm sau khi trở về Bồ Đào Nha, Mourinho vô địch Cúp C1 châu Âu cùng Porto rồi tuyên bố “Tôi không kiêu ngạo, tôi đặc biệt”, để báo chí Anh đặt biệt danh The Special One trước khi vô địch Ngoại hạng Anh cùng Chelsea.
Hình tượng “Người đặc biệt” dần nuốt chửng hình ảnh một HLV đi trước thời đại, và ông ngày càng ám ảnh với Barcelona, cả Lionel Messi lẫn Catalonia. Năm 2006, sau một trận cúp châu Âu, Mourinho mỉa mai: “Đó là một đất nước văn hóa và các bạn biết thế nào là sân khấu đích thực”. Là kẻ chiến thắng không chấp nhận thất bại, có biệt tài làm hoen ố chiến thắng của đối thủ, Mourinho chính thức trở mặt với Barcelona khi ông tự thấy mình sẽ được bổ nhiệm năm 2008 nhưng rồi bị loại để chọn Guardiola.
Sự bảo lãnh của Cruyff và Chủ tịch Barcelona Joan Laporta nghiêng về Guardiola, khiến Mourinho cảm thấy bị phụ bạc. Ông tự đề xuất mình như “thuốc giải” duy nhất cho Barcelona và Guardiola, mẫu HLV vừa khít với Chủ tịch Real Madrid Florentino Pérez – một ông chủ không tin vào các HLV, nhất là Guardiola. Real Madrid bổ nhiệm Mourinho sau khi Barcelona giành sáu danh hiệu trong năm 2009 và thắng 2-6 ngay tại Bernabéu. Trước đó, Inter của Mourinho, nhà vô địch Cúp C1 châu Âu 2010, đã loại Barcelona ở vòng đấu mà ông còn kéo cả Luis Figo, bạn thân của Guardiola, vào cuộc chiến tâm lý.
Cú 5-0, Cúp Nhà vua và trận bán kết Cúp C1 châu Âu 2011: đỉnh điểm của mối thù
Loạt trận Kinh điển năm 2011 trở thành chuỗi căng thẳng hiếm có, vừa hấp dẫn vừa bào mòn sức lực: Barcelona – Real Madrid, Guardiola – Mourinho, Messi – Cristiano Ronaldo. Cuộc chiến không chỉ là thể thao mà còn lan sang truyền thông, xã hội và chính trị, khi Catalonia bắt đầu tiến trình đòi độc lập và Barcelona là biểu tượng không thể thay thế.
Guardiola từng gọi nhóm phóng viên “thân Florentino” bằng biệt danh central lechera. Trên sân, Barcelona tiếp đón Real Madrid của Mourinho bằng chiến thắng 5-0. Guardiola hưng phấn nói: “Chúng tôi đã chơi thứ bóng đá mà chúng tôi mơ ước trình diễn trước cả thế giới”.
Mourinho đáp trả bằng chức vô địch Cúp Nhà vua, cho thấy ông đã hiểu rằng muốn hạ Barcelona thì phải làm trận đấu trở nên rắn và chơi ở giới hạn luật. Cầu thủ Di Maria thừa nhận: “Cách duy nhất để thắng là đánh nhau, đá liên tiếp. Tôi còn sợ làm Leo chấn thương”.
Madrid từng tuyên bố sự chuyển giao thời đại, nhưng nó chỉ kéo dài một tuần. Barcelona trả đũa ở bán kết Cúp C1 châu Âu, khi lượt đi đấu pháp của Mourinho đổ vỡ sau thẻ đỏ của hậu vệ Pepe. Chính trận đó hé lộ một Guardiola khác lạ, dám thách thức Mourinho bằng chính vũ khí tâm lý của đối thủ: ông nhường lại phòng họp báo cho Mourinho và gọi đối thủ là “kẻ cầm đầu, bá chủ” của các buổi họp báo trước và sau trận.
Barcelona thắng nhờ cú đúp của Messi. Mourinho đóng vai nạn nhân để bảo vệ các học trò: “Chúc mừng sức mạnh mà Barcelona đang có. Không biết là nhờ chữ UNICEF trên áo hay nhờ quyền lực của Villar trong UEFA”.
Với Mourinho, mục đích biện minh cho phương tiện. Ông trở thành chiến binh chống lại triết lý bóng đá Barcelona mà Guardiola nâng lên tầm tuyệt đối. Sau vụ Mourinho tấn công trợ lý HLV Barcelona Tito Vilanova, tại Bernabéu xuất hiện tấm băng rôn: “Mou, ngón tay của anh chỉ đường cho chúng tôi”.
14 danh hiệu của Guardiola và cuộc tái xuất của Mourinho
Cúp Nhà vua, Siêu cúp và chức vô địch VĐQG Tây Ban Nha với 100 điểm mà Mourinho giành được chỉ là chiến lợi phẩm phụ trong mắt những người tôn thờ ông. Điều họ nhớ nhất là việc Mourinho khiến Guardiola kiệt sức, buộc nhà cầm quân người Catalonia rời Barcelona sau bốn mùa giải và 14 danh hiệu từ 2008 đến 2012.
Triết lý của Guardiola không tàn lụi sau khi ông rời Camp Nou. Nó lan tỏa thành công ở Bundesliga cùng Bayern Munich và ở Ngoại hạng Anh cùng Manchester City. Trong khi đó, Mourinho không ngừng phiêu bạt trước khi được Florentino Pérez gọi trở lại Bernabéu để tìm cách chặn đà thành công của Barcelona dưới thời HLV Flick.
Guardiola hiện phớt lờ Mourinho. Giữa lúc nghỉ ngơi, ông thừa nhận đối thủ duy nhất của mình là Jürgen Klopp.
Theo EL PAÍS
Ảnh: planet_fox / Pixabay
