Trong hơn 40 năm, 'Bàn tay của Chúa' và 'bàn thắng thế kỷ' của Diego Maradona đã định hình linh hồn bóng đá Argentina. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã thay đổi. Nguyên nhân chính là Lionel Messi. Với chiến thắng ấn tượng 2-1 trước Anh ở bán kết World Cup 2026, Messi đã thiết lập một Argentina mới, nơi ông không còn bị so sánh với Maradona nữa mà đã vượt lên trên huyền thoại.

Chiến thắng trước Anh: Nỗi đau mới cho bóng đá Anh

Trận bán kết chứng kiến một Argentina hồi sinh, dựa vào vũ khí đơn giản nhưng mạnh mẽ: thứ bóng đá xuất sắc. Nhà triết học và cũng là người hâm mộ bóng đá cuồng nhiệt Tomás Abraham nhận xét: 'Đối với bóng đá Anh, điều này còn đau đớn hơn cả Bàn tay của Chúa.' Ông giải thích: 'Người Anh coi Bàn tay của Chúa là bất hợp pháp, một sự gian lận. Và nỗi đau càng lớn hơn khi họ bị đánh bại bởi một đội bóng vượt trội mà họ rất muốn đánh bại. Vết thương càng sâu hơn.'

Messi vượt qua Maradona: Sự công nhận muộn màng

Trong nhiều năm, phần lớn người Argentina coi thường Messi, bám víu vào huyền thoại Maradona. Messi không thể là Messi; anh phải là Maradona. Nhưng chiến thắng trước Anh đã thay đổi tất cả. Mariano Israelit, một trong những người bạn thân nhất của Maradona, thừa nhận: 'Diego là vĩ đại nhất... cho đến một thời điểm. Nhưng Messi giờ đã vượt qua ông ấy; những gì Messi đạt được là không thể vượt qua. Diego chơi cho một đội như Napoli, về cơ bản là 10 con lừa và Diego. Messi chơi cho Barcelona với những ngôi sao xung quanh. Chúng ta phải thực tế và trung thực; tôi ngả mũ trước Messi.'

Sự khác biệt giữa Maradona và Messi, theo Carlos Mac Allister – người từng đá cùng Maradona và là cha của Alexis Mac Allister – nằm ở đời tư. 'Nhờ Diego là Diego, Messi mới là Messi ngày hôm nay. Với sự hiểu biết về những gì đã xảy ra, Messi đã tìm ra cách đưa trận đấu lên một tầm cao mới.'

Bàn tay của Chúa: Di tích của quá khứ

Nhà báo Héctor Gambini chỉ ra trên Clarín: 'Không một cầu thủ nào tham gia trận Argentina vs Anh này được sinh ra khi Maradona ghi những bàn thắng bất tử của mình. Những bàn thắng mà VAR sẽ không công nhận: bàn đầu tiên vì lỗi dùng tay của số 10 Argentina; bàn thứ hai vì lỗi của số 2 Argentina [Sergio Batista] với số 4 Anh [Glenn Hoddle], sau đó Argentina lấy lại bóng và 13 giây sau, bóng đã nằm trong lưới Anh.'

Israelit cũng chỉ trích lập trường của người Anh về trận đấu năm 1986: 'Một người Anh không có quyền gì để nói rằng Maradona ghi bàn bằng tay hay gian lận, bởi vì giải đấu duy nhất họ từng thắng, họ thắng bằng một bàn thắng không phải bàn thắng' – ám chỉ bàn thắng gây tranh cãi trong trận chung kết World Cup 1966.

Argentina hồi sinh: Không còn chỉ là Messi

Carlos Mac Allister nhấn mạnh Argentina không còn chỉ là Messi như ở đầu giải. 'Tôi thấy một đội tuyển Argentina từng chơi ở 60% khả năng, nhưng đã chơi ở 90% trước Anh. Trước Tây Ban Nha, họ cần chơi ở 100%. Một điều rõ ràng: chúng tôi đã chơi bằng trái tim và tâm hồn, nhưng thiếu một chút tinh tế. Không còn nữa – Argentina đã thống trị Anh.'

Nhà báo Uruguay Emiliano Hernández Pereyra, thất vọng với đội nhà, nói về Argentina: 'Những chàng trai này có mọi thứ tôi muốn cho đất nước mình. Đây là một đội bóng phi thường; họ có một thứ gì đó mà không đội nào khác có.'

Trước thềm chung kết gặp Tây Ban Nha, Abraham không đánh giá cao nhà vô địch châu Âu: 'Họ phớt lờ mọi thứ chúng tôi đã đóng góp cho bóng đá Tây Ban Nha: Alfredo Di Stéfano và Lionel Messi.' Argentina đã làm giàu cho bóng đá Tây Ban Nha, và các câu lạc bộ Tây Ban Nha đã giúp các cầu thủ Argentina phát triển. Danh sách những người Argentina chơi và huấn luyện ở Tây Ban Nha là vô tận: Di Stéfano, Messi, Mario Kempes, Maradona, César Luis Menotti, Carlos Bilardo, Lionel Scaloni – những cầu thủ và huấn luyện viên vĩ đại nhất của đất nước.

Theo The Guardian

Ảnh: Julio Cardoso / Pexels